Quảng cáo   Nỗ lực xây dựng nông thôn mới   Yên Bái - Tiềm năng phát triển và cơ hội đầu tư   Đầu tư
                                                              Nói không với "thực phẩm bẩn"
                                                                                                                                           Chuyện bốn phương
                                                                                                  Khách sạn nhà nghỉ   Các tuyến xe Yên Bái   Ẩm thực - Nhà hàng   Du lịch - Lễ hội
                                                                                                              Làm đẹp
                                                                                                                                                                                                                         Ẩm thực
Hoa Tây Bắc
Không nghèo ý chí
Cập nhật: Thứ năm, 26/1/2017 | 8:16:01 AM Google Facebook Twitter
YBĐT - “Khi tôi còn đây thì bà hãy cứ cười dù rằng chúng ta đang đứng trước bất kỳ khó khăn nào” là cách ông động viên vợ mình. “Đơn giản vậy ư?” - tôi hỏi ông. Chắc nịch câu trả lời dứt khoát: “Thế thôi”. Phải trách nhiệm lắm, bản lĩnh lắm của một người giữ vai trò trụ cột gia đình, điều mà ông khẳng định tưởng nhẹ nhàng đến vậy nhưng chứa sức mạnh không tưởng. “Xê xế tuổi này, cũng may khi nhìn lại, không thẹn với vợ, với con, với chính mình” - ông nhủ.

Không bao giờ nghèo ý chí

Chuyện ông kể: “30 tuổi, Đỗ Đình Sắc là tôi đã đưa vợ, hai con trai từ gốc gác Tứ Dân, Khoái Châu, Hưng Yên đến Lục Yên này đây. Có hai sự lựa chọn dành cho tôi, nếu giỏi làm nông nghiệp thì thuận lợi về đất đai rộng lớn, nếu đi đào đá đỏ thì may mắn một viên cũng đổi đời”. “Thì cứ thử vận may của cuộc đời?” - tôi ngờ rằng ông cũng sẽ khó cưỡng lòng trước sức cám dỗ của lấp lánh hồng ngọc, ru - bi...

“Người ta đi đào đá thì tôi sẽ trồng rau bán cho họ. Tôi đã chọn “anh” nông nghiệp” - tỉnh queo ông đáp trong rành mạch chọn con đường mưu sinh cho cả gia đình. Kệ ai đào cứ đào, mặc người may cứ may, đồng đất nơi thị trấn Yên Thế đã tiếp “lửa” trong mỗi mạch máu của ông vốn ba đời nối nhau chuyên nghề trồng cây rau giống. Nửa này cùng ông, nửa kia cùng vợ ông - bà Hạnh - kéo tôi trở ngược thời gian: “Túp lều, cô biết không, cả nhà bốn con người sống trong một túp lều đích thực. Anh em nhà ông ấy lên chơi, kêu rầm rĩ, trách ông Sắc “hành” vợ con quá thể, bắt quay về quê.

Ông ấy lặng thinh, chỉ cười”. Tôi ướm lòng bà Hạnh: “Hẳn là cuộc sống gian khó hơn ở quê?”. “Thì rõ... nhưng vợ chồng sướng, khổ đã xác định rồi. Tính ông ấy đã quyết là làm bằng được, khó mấy cũng sẽ vượt lên” - bà Hạnh thấu hiểu chồng - “Họp thôn lúc ấy, mọi người đưa nhà tôi vào diện khó khăn cần hỗ trợ. Ông ấy đứng dậy, cảm ơn sự quan tâm và xin... từ chối nhận hộ nghèo”. “Cả thôn đều hết sức bất ngờ?” - tôi đoán chắc.

Ông Sắc bình thản: “Tôi giãi tuột lòng rằng hiện tại tôi nghèo tiền thật nhưng tôi không bao giờ nghèo ý chí. Tôi xin dành suất nghèo đó cho gia đình khác”. Không thể nghèo, nhất định sẽ phải khá giả, không còn đơn thuần chỉ là con đường mưu sinh nữa rồi, ông đã “đặt cược” thể diện với cuộc đời.

Luôn đi đầu, tự làm chủ

Khởi đầu với việc trồng rau cung cấp cho “đội quân đào đá đỏ” là tháng 8 năm 1991, ông nhớ vậy. Ăm ắp 8 xe công nông chở cải bắp, suýt soát 30 tấn tiêu thụ vèo vèo, vợ chồng ông đút túi “ngon ơ” gần 7 triệu đồng. Ông Sắc nói trồng rau lắt nhắt nên “Thắng liên tiếp 3 vụ, tôi bỏ hẳn luôn, quay sang làm 6 sào cà chua, bán cho dân buôn Vĩnh Tường đúng y giá dưới xuôi, thế là ẵm 20 triệu đồng”. Ngó nghển chưa thấy ai trồng dưa hấu, “chia tay” cà chua, ông quyết định “theo chân Mai An Tiêm”.

Lại thắng lớn nhưng ông cũng chỉ theo một năm. Ngôi nhà xây cấp bốn năm 1997, bà Hạnh dường như vẫn có thể “rơi nước mắt vì hạnh phúc” dẫu ngày về nhà mới lùi xa tròn 20 năm. Tấm giấy khen của UBND huyện Lục Yên ghi tên ông đạt danh hiệu hộ gia đình sản xuất nông, lâm nghiệp giỏi 5 năm (1992 - 1996), ông Sắc luôn trân trọng. Niềm vui không hề nhỏ, đương nhiên thế.

“Thắng cược”, niềm tin vào sức lao động chân chính, sức mạnh của ý chí càng cháy mãnh liệt nơi ông. Ấy nhưng cuộc đời này khôn lường, cây tinh dầu bạc hà đã lần đầu cho ông “nếm mùi vị của thất bại”. Cây rau giống được ông chọn ngay khi tìm ngả rẽ và sau 3 năm đã phần nào vực dậy kinh tế gia đình. 500 con vịt đẻ trứng tiếp đó lần lượt “kéo hết tủ chè lẫn sập gụ ra đường”, ông Sắc nhớ không sai lúc tháng 1 năm 2003 là “nhà còn đúng 500.000 đồng”.

May mắn được “bảo lãnh” mua nợ một chiếc máy cày để cày thuê 22 mẫu ruộng, tiền lại về. Tiền này ông thuê 4 mẫu ruộng, cấy giống lúa Chiêm Hương, sản lượng hơn 8 tấn, được 56 triệu đồng để trả gần hết nợ nần. Năm 2005, ông dừng lúa để đi “buôn” quả phật thủ và hơn bốn năm sau chuyển hẳn sang trồng phật thủ cho đến nay. Cả chục công việc khác nhau ông Sắc từng lăn lộn để vợ con có cuộc sống sung túc.

Ngoảnh trông, bao nhiêu công việc từng làm là bấy nhiêu công việc ông Sắc đi đầu trong thôn Đồng Phú. Hơn nhau ở ý chí, đâu phải ai cũng mạnh dạn đi trước, làm trước bởi ranh giới của sự thành, bại chẳng thể nói chắc. Với ông, quan điểm luôn thích tiên phong, tự làm chủ bản thân, giúp đỡ mọi người sẽ có nhiều trải nghiệm mới mẻ, đáng quý trong cuộc sống. Gắn bó, nắng mưa cùng đồng đất, ông nhận về niềm vui. Hạnh phúc giản dị thường ngày, ông sớm chiều chăm vườn cây, vui vầy cùng con cháu, đong đầy nghĩa vợ chồng.

Nguyễn Thơm

Các tin khác
  
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục
 
BÀI NHIỀU NGƯỜI ĐỌC
TIN VIDEO
TIN MỚI
Quảng cáo
Mã vùng điện thoại
Mã vùng bưu chính
Số điện thoại đặc biệt
Trang chủ  |  Đặt báo Yên Bái làm trang chủ  |  Phiên bản cũ  |  Mail Báo Yên Bái  |  Bạn đọc gửi  |  RSS Feed  |  Về đầu trang
Built by ICT Group