Quảng cáo   Nỗ lực xây dựng nông thôn mới   Yên Bái - Tiềm năng phát triển và cơ hội đầu tư   Ô tô - xe máy
                                                              Nói không với "thực phẩm bẩn"
                                                                                                                                           Khách sạn nhà nghỉ   Các tuyến xe Yên Bái   Ẩm thực - Nhà hàng   Du lịch - Lễ hội
                                                                                                  Chuyện bốn phương
                                                                                                              Giải Việt dã Báo Yên Bái lần thứ XVI   World Cup 2018   Đại hội TDTT lần thứ VIII
Kết nối trẻ
Tiết học đáng nhớ
Cập nhật: Thứ hai, 2/4/2018 | 7:30:46 AM Google Twitter
Với học sinh không có gì đáng sợ bằng học tiết năm bởi đó là giờ chiếc dạ dày biểu tình với những cơn đói cồn cào. Nhất là những hôm ăn sáng qua loa, đến tiết năm, tôi còn có thể tưởng tượng bạn Đức béo ngồi bên thành một chiếc đùi gà béo ngậy, thơm phức.
Cô và trò (ảnh minh họa). Ảnh: Hoàng Đô
Những lúc như thế, tôi lại nhìn Đức béo bằng ánh mắt thèm thuồng khiến cho nó nổi da gà.

Chẳng riêng gì tôi, đây cũng là tình trạng chung của các bạn trong lớp. Chúng tôi đứa nào cũng xuýt xoa giá mà giờ có giỏ hoa quả thì hay biết mấy. Nào bưởi, nào quýt, nào ổi, nào táo…, chỉ nghĩ thôi mà đã chảy nước miếng rồi. Cầu được ước thấy, tiết năm hôm nay là tiết Sinh học của cô Ngân.
 
Thấy cô từ xa đi đến, trên tay cầm theo giỏ hoa quả to. Thằng Tiến lao vào thông báo. Cả lớp trầm trồ, cô thật tâm lí, biết chúng tôi đói bụng còn mua cả hoa quả nữa chứ. Bỗng Hương cất lên cái giọng buồn:

- Đừng có tưởng bở nữa! Giỏ hoa quả là của người yêu cô vừa gửi đến cho cô đấy, không có phần của chúng ta đâu mà mơ mộng.

- Tin tức ở đâu ra đấy? Có chính xác không? - cả lớp nhao nhao lên tra khảo nó

- Sao lại không chính xác, vừa nãy tớ lên văn phòng lấy sổ đầu bài, thấy có người chuyển đến nói tên của cô Ngân mà. Cái giỏ quả ấy sao mà to thế chứ….

Thế là giấc mơ hoa quả của chúng tôi tan thành mây khói. Đành vỗ về cái bụng đói bằng nước lọc vậy, thôi thì thanh lọc cơ thể trước khi về để ăn cơm cho ngon. Bỗng Quân đập bàn cái bốp khiến chúng tôi giật mình:

- Hỏi thật các bạn có muốn ăn hoa quả không? - nó cao giọng.

- Lại còn phải hỏi! - Chúng tôi đồng thanh đáp.

- Thế thì lại đây tớ có một kế. Nó vẫy chúng tôi xúm lại.

Sau một hồi bàn bạc, chúng tôi thống nhất ý kiến. Cả lũ đập tay nhau với vẻ mặt đầy mưu mô.
Tiết năm, cô Ngân bước vào lớp với giỏ quả ngon mắt. Cô nói hôm nay sẽ giảng về đặc tính sinh học của một số loại quả nhiệt đới nên tiện mang giỏ quả lên làm mẫu cho chúng tôi quan sát. Hơn ba mươi cặp mắt đổ dồn về giỏ quả với vẻ thèm thuồng.
 
Tiết học trôi đi được năm phút bỗng Quân kêu lên đau đớn, nó nằm vật ra bàn, hai tay ôm bụng. Nhìn nó quằn quại mà chúng tôi ai cũng phải nín cười bởi đây là một chiêu trong kế hoạch chiếm giỏ quà của chúng tôi. Cô vội bước xuống hỏi:

- Em bị sao thế Quân, đau lắm không em?

- Cô ơi! Em đau bụng quá, em không chịu nổi rồi cô ơi!

- Bình tĩnh, để cô đưa em xuống phòng y tế.

- Cô ơi! Nhanh lên cô ơi! Em đau quá.

- Các em ngồi trật tự trong lớp, cô đưa Quân lên phòng y tế, Bình giúp cô đỡ bạn nào!

- Vâng ạ! - cả lớp tôi đồng thanh một cách vui vẻ.

Trước khi ra khỏi lớp, Quân và Bình còn không quên ném lại cho chúng tôi cái nháy mắt tinh nghịch. Cô vừa ra khỏi lớp, chúng tôi tiến hành bước hai của kế hoạch. Nào là xé vở vò nát, rồi thì lấy giấy bọc cục gạch ngoài hành lang. Chúng tôi mon men đến gần giỏ quả, khéo léo gỡ túi bọc giỏ, sau đó lấy bớt một phần hoa quả ra chia nhau. Sau đó thì đặt gạch rồi giấy vụn xuống dưới giỏ quả, chèn lên trên một số quả thật cho đầy đặn như cũ rồi đặt lại giỏ vào vị trí cũ.
 
Thưởng thức những trái quả tươi ngon, mát lịm, chúng tôi không quên phần cho chủ trò Bình và Quân hai trái táo to và ngon nhất. Lát sau cô Ngân đưa Quân và Bình về. Vừa vào đến cửa chúng nó đã hất hàm đầy tự hào. Chúng tôi gật đầu đầy vui vẻ, kế hoạch thật hoàn mĩ, ai ngờ. Sau một hồi giảng bài, cô Ngân nói:

- Sau đây, cô sẽ bóc giỏ quả, chia cho các tổ, thứ nhất để các em quan sát cho kĩ thứ hai là để các em liên hoan cuối giờ.

Lời cô nói như sét đánh ngang tai. Đứa nào đứa nấy như ngồi trên đống lửa. Cô bóc giỏ quả rồi ngỡ ngàng. Chúng tôi ngồi im lo lắng. Cô nghiêm mặt hỏi chuyện gì đã xảy ra. Quân và Bình mạnh dạn lên nhận lỗi:

- Cô ơi! Chúng em xin lỗi, chúng em không cố ý, chỉ là tiết năm đói quá mà giỏ hoa quả của cô lại tươi ngon nên…

Cô nhìn khắp lượt lớp rồi bỗng bật cười:

- Thôi được rồi! Lần này, cô tha nhưng không được có lần sau đâu nhé! Có gì thì phải trao đổi trực tiếp với cô nhé! Thế chuyện Quân đau bụng cũng là giả à?

- Vâng ạ! - Quân lí nhí trả lời.

- Nhưng mà cả lớp đã làm sai nên dù sao cô cũng vẫn phải phạt! - cô bỗng nghiêm mặt làm chúng tôi run lên vì sợ.

- Thứ Hai tuần sau, cả lớp phải tặng cô một tiết mục văn nghệ đặc sắc trong giờ chào cờ, hình phạt này các em thấy sao?

 Sau câu nói ấy là nụ cười hiền hậu của cô, chúng tôi thở phào nhẹ nhõm rồi đồng thanh trả lời:
- Nhất trí ạ! Chúng em cảm ơn cô

Thế rồi tiết học cuối trôi đi trong niềm vui ngập tràn. Cô chia cho chúng tôi chỗ hoa quả còn lại và say sưa giảng bài, còn chúng tôi thì chăm chỉ ghi chép lời cô giảng. Thật là một tiết học hay đáng nhớ và chúng tôi thì cũng đã có thêm một bài học đầy ý nghĩa về tính trung thực và lòng thật thà.

Khánh Dung
Các tin khác
  
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục
 
BÀI NHIỀU NGƯỜI ĐỌC
TIN VIDEO
TIN MỚI
Quảng cáo
Mã vùng điện thoại
Mã vùng bưu chính
Số điện thoại đặc biệt
Trang chủ  |  Đặt báo Yên Bái làm trang chủ  |  Phiên bản cũ  |  Mail Báo Yên Bái  |  Bạn đọc gửi  |  RSS Feed  |  Về đầu trang
Built by ICT Group