Quảng cáo   Nỗ lực xây dựng nông thôn mới   Yên Bái - Tiềm năng phát triển và cơ hội đầu tư   Ô tô - xe máy
                                                              Nói không với "thực phẩm bẩn"
                                                                                                                                           Chuyện bốn phương
                                                                                                  Khách sạn nhà nghỉ   Các tuyến xe Yên Bái   Ẩm thực - Nhà hàng   Du lịch - Lễ hội
                                                                                                              Làm đẹp
Kết nối trẻ
Văn K26 - mùa phượng cuối
Cập nhật: Thứ hai, 4/6/2018 | 8:01:52 AM Google Twitter
YBĐT - Nhớ những ngày sân trường đầy nắng sau giờ thể dục, cả lũ chạy vội chạy vàng xuống căng-tin tìm thứ lót dạ, tranh nhau từng miếng bim bim, từng mẩu bánh mì. Nhớ những giờ ra chơi ngồi cắn hạt dưa với Bùi Linh và Tú Anh để "tám” những câu chuyện về tương lai…
Lớp Văn K26 và các cô giáo.
Khi năm học kết thúc, tuổi học trò của tôi cũng sẽ trở thành một vùng ký ức đẹp tươi. Nếu như những năm trước thì đây là khoảng thời gian đáng trông đợi nhất bởi chúng tôi sắp được nghỉ hè. Chúng tôi có thể ngủ thoải mái, chơi thoải mái mà không phải lo đến bài vở, học hành. Và để rồi đi qua những ngày hè thoải mái, chúng tôi lại được đến trường, lại được bên nhau với đầy ắp niềm vui và tiếng cười suốt những giờ học của lớp Văn K26…

Mùa phượng cuối, tôi thấy lòng mình da diết những cảm xúc…

Nhớ những ngày sân trường đầy nắng sau giờ thể dục, cả lũ chạy vội chạy vàng xuống căng-tin tìm thứ lót dạ, tranh nhau từng miếng bim bim, từng mẩu bánh mì. Nhớ những buổi đi pic-nic cả ngày mệt nhoài mà vui thật là vui. Nhớ những giờ ra chơi ngồi cắn hạt dưa với Bùi Linh và Tú Anh để "tám” những câu chuyện về tương lai…

Rồi sẽ chẳng bao giờ được ngồi cùng bàn với Thanh để nghe những lời cằn nhằn của cô bạn mỗi lần tôi quên sách vở. Cũng sẽ chẳng bao giờ được ngồi cùng lớp trưởng để nhìn vẻ mặt cau có của cô nàng mỗi khi tôi đi học muộn… Tất cả những điều tưởng chừng như phiền phức ấy giờ đây khiến tôi đều cảm thấy tiếc nuối và hẫng hụt.

Xa mái trường này, xa tập thể lớp Văn K26, người tôi nhớ nhất là cô giáo chủ nhiệm Thanh Phương.
Nhớ ngày đầu nhập trường, người tôi gặp đầu tiên là một cô giáo trẻ có mái tóc dài, dáng người thanh mảnh, dịu dàng. Tôi lễ phép: "Em chào cô ạ!”. Cô cười hỏi: "Em là học sinh mới phải không? Em học lớp nào?”. Tôi khẽ đáp: "Thưa cô, em là học sinh lớp 10 Văn ạ”. Nghe tôi trả lời, cô cười rất tươi. Tôi thầm nghĩ: "Ước gì cô ấy là cô chủ nhiệm của mình!”.

Đúng là "cầu được ước thấy”, lúc nhận lớp, tôi như vỡ òa niềm vui vì cô giáo trẻ đẹp hồi nãy chính là giáo viên chủ nhiệm lớp tôi. 35 học sinh lớp Văn là 35 thiếu nữ điệu đà cùng cô giáo chủ nhiệm chỉ hơn chúng tôi vài tuổi. Cô giáo trẻ  luôn quan tâm, gần gũi, lắng nghe và thấu hiểu chúng tôi. Thân thiết, chia sẻ, bao dung, cô với chúng tôi như một người chị cả trong nhà. Thế nên, mọi bất đồng của chúng tôi đều được cô hóa giải một cách nhẹ nhàng. Chúng tôi thật sự bị lôi cuốn trong từng tiết học chứa đựng tâm huyết và cách giảng bài truyền cảm của cô. Cô là người đã chắp cánh cho ước mơ văn chương của các bạn và của riêng tôi.

Buổi học cuối cùng, cô trò chúng tôi mỗi người một tâm trạng. Lời tâm sự của cô: "Các em là những học trò của lớp đầu tiên cô được làm chủ nhiệm. Chưa có kinh nghiệm nên có thể có những lúc cô làm các em buồn nhưng cũng như mối tình đầu, dẫu vụng dại nhưng sẽ mãi là mối tình đậm sâu nhất. Cô sẽ mãi không bao giờ quên Văn K26, sẽ mãi không bao giờ quên các em!”. Các bạn rưng rưng. Tôi rưng rưng…

Giờ học tan, các bạn đã về, tôi không chạy nhanh đi lấy xe về cùng Phượng như mọi ngày. Một mình bước chậm trên sân trường vắng, tiếng ve râm ran với những chùm phượng vĩ đỏ rực càng gợi trong tôi nỗi nhớ lớp Văn K26. Chợt có tiếng ai gọi tên mình, tôi giật mình quay lại. Là cô, cô giáo chủ nhiệm yêu quý của tôi! Tôi muốn nói với cô thật nhiều điều, nhiều điều lắm mà sao chẳng thể diễn tả trọn vẹn cảm xúc trong khoảnh khắc ấy…

Sân trường chiều đầy nắng có bóng cô che chở bóng tôi...

Nông Thanh Thảo My (Lớp 12 Văn, Trường THPT Chuyên Nguyễn Tất Thành)
Các tin khác
  
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục
 
BÀI NHIỀU NGƯỜI ĐỌC
TIN VIDEO
TIN MỚI
Quảng cáo
Mã vùng điện thoại
Mã vùng bưu chính
Số điện thoại đặc biệt
Trang chủ  |  Đặt báo Yên Bái làm trang chủ  |  Phiên bản cũ  |  Mail Báo Yên Bái  |  Bạn đọc gửi  |  RSS Feed  |  Về đầu trang
Built by ICT Group