Vườn mẹ

  • Cập nhật: Thứ hai, 2/7/2018 | 8:06:03 AM

YBĐT - Vườn mẹ mùa hè mướt xanh hơn, nắm hạt dưa mẹ ươm từ khi nào đã mọc mầm tua tủa dưới giò phong lan tôi mang về từ miền Tây Bắc.

Ảnh minh hoạ.
Ảnh minh hoạ.

Tôi lại xếp hàng ở ga để mua vé về quê. Nhà ga đông đúc, ngột ngạt, dòng người đổ xô nhau. Tàu nối thêm hai toa vẫn không đủ chỗ ngồi. Quãng đường đi gần năm tiếng đồng hồ khiến tôi càng trân trọng biết bao nhiêu những giây phút được trở về với làng quê, với gia đình.
 
Xuống tàu. Căn nhà đón tôi về bình lặng. Bố mẹ đều đi làm vắng, anh và em trai cũng như tôi mỗi người mải miết đi một con đường. 

Đặt ba lô ở giường, tôi lại theo thói quen dẫn bước chân mình ra vườn, cây cối quấn chân mừng vui sau bao ngày xa cách.

Vườn mẹ mùa hè mướt xanh hơn, nắm hạt dưa mẹ ươm từ khi nào đã mọc mầm tua tủa dưới giò phong lan tôi mang về từ miền Tây Bắc. Chắc bố vẫn tưới cho cây mỗi buổi chiều sau một ngày đạp xe đi làm gần hai mươi cây số. Bã nước chè còn mới, lá cây bóng mướt không còn dấu bụi. 

Xoài, vải đã ra hoa, kết trái, tôi reo lên: "Vậy là mùa trù phú nhất của vườn mẹ đã về!”.
 
Những quả xoài như những đứa trẻ con ngẩn ngơ không rõ người khách lạ, chắc xoài kết trái đợt sau, đúng những ngày mưa dầm nên quả rụng mất nhiều. Nghĩ lại tiếc công cha mẹ vun trồng. Bù lại, những gốc vải rất sai quả, tíu tít chụm vào nhau.

Tôi khẽ thở dài, chạnh lòng nhớ đến mùa hè năm nào đúng độ vải chín, mấy anh em tôi dẫn bạn về bẻ hết vườn vải, mẹ chỉ nhìn xót xa không nói. 

Suốt mùa ấy, bố đi làm về bữa cơm nào cũng chỉ có rau. Mùa vải năm nay chẳng biết ai sẽ giúp mẹ trèo cây hái quả, bọ xít thì nhiều, nước đái chúng cháy da, cháy thịt mà mắt mẹ ngày một mờ đi.

Vườn dưới là rau đay, rau rền đã mọc đều tăm tắp, dù chẳng bao giờ mẹ gieo trồng, ươm giống, cây vẫn mọc từ mùa này sang mùa khác. Rau bà ăn không hết, mẹ hái chặt tay. 

Xóm làng chiều đi làm về, nhà không bờ rào chỗ nào cũng thành cổng, người già xin bà lá trầu, chén vôi, trẻ con chỉ xin quả roi, quả ổi, đàn ông kê bàn ra vườn xoài uống nước chè xanh cùng bố, đàn bà ngả nón hái rau nấu bát canh cua đồng ngồi ăn thảnh thơi bát cơm chiều ngày mùa vất vả.

Tôi ngồi vuốt ve ngọn rau dền đỏ, lại nhớ tiếng cười khúc khích trẻ thơ: "Mẹ ơi! Chan con bát rau rền đỏ, lớn lên má hồng, môi đỏ mẹ nhỉ?”. 

Đấy là mẹ tôi dạy thế, ngày đó nhà tôi nghèo, bữa cơm độn sắn phần nhiều, màu đỏ của nước rau làm cho bát cơm bớt nghèo, bớt khổ. Bây giờ, mỗi lúc gặp khó khăn tôi rất hay nhớ về cái màu đỏ ấy… Bỗng nhiên sao tôi muốn khóc…

Cây cối bao mùa vẫn mọc mầm, đơm hoa kết trái mà tôi thì dường như ngày một xa hơn, thật lòng tôi rất sợ điều đó sẽ xảy ra. Nếu đến một ngày nào đó, tôi phải xa nơi đây thật thì tôi biết phải gieo hạt giống của đời mình vào mảnh đất "lành” nào để mọc lên một hy vọng mới? 

Sẽ thôi không còn được nghe chim sum họp vườn mẹ lúc chiều về, hoa xoan biết có còn trải dài ra ngõ, chiều hè hanh hao bàn tay mẹ, tím dáng lưng còng của bố? Bữa cơm thôi có tiếng cười soi trong bát canh màu đỏ tươi hy vọng, tuổi thơ thế là bị bỏ quên, sao lòng tôi bỗng nhiên yếu mềm đến thế?

Tiếng bước chân ai như bước chân mẹ về đầu hiên, đúng là tiếng mấy con cún con đang chạy quấn theo chân mẹ, đàn gà thấy tiếng động quen tíu tít chạy từ tứ phía vườn, đồi về đòi ăn chem chép. 

Tôi thấy nhớ tiếng bước chân của mẹ và mùi mồ hôi của bố ngay cả khi ở rất gần. Sao tôi không thể đứng dậy bước qua ngọn rau rền đỏ và gọi một tiếng: "Mẹ!” vui mừng bình thường như niềm vui con trẻ?

Chiều muộn, cây cối vui mừng đón con về bên vườn mẹ.

Vũ Thị Huyền Trang

  •  
Các tin khác
Thành viên CLB Kèn lá biểu diễn thổi kèn lá cho khách du lịch.

Trước sự giao thoa văn hóa, nhiều bản sắc văn hóa dân tộc của người Mông đang dần mai một. Và kèn lá - loại nhạc cụ quen thuộc, có thể "hái" ở bất cứ đâu cũng không ngoại lệ.

Với quyết tâm làm được điều gì đó cho người khuyết tật, 2 cậu học trò đã bắt tay vào việc sáng chế chiếc tay robot.

Nhằm khắc phục một phần khó khăn cho người khuyết tật cánh tay trong hòa nhập cuộc sống và tiếp cận các dịch vụ xã hội, giảm thiểu dần những rào cản hòa nhập xã hội đối với người khuyết tật, hai nam sinh lớp 12 Trường THPT Kỳ Anh (Hà Tĩnh) đã chế tạo thành công cánh tay robot. Sản phẩm này vừa đạt giải Ba cuộc thi sáng tạo khoa học kỹ thuật cấp quốc gia.

Một ngày dẹp lại nỗi lo toan vốn không bao giờ hết, mỉm cười trên những nỗi buồn vốn không bao giờ thôi tồn tại. Một ngày để nạp thêm năng lượng về tình yêu cuộc sống này để đừng bao giờ hết hy vọng, đừng bao giờ chán nản.


Hội Đền Phúc Hòa, xã Hán Đà (Yên Bình)  Ảnh MQ

Và mai, những đứa con quê tôi, sau những ngày nấn ná hội làng sẽ lên xe tỏa về các ngả. 

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục