YBÄT - Tiếng mưa rÆ¡i tà tách nhè nhẹ trên mái nhà là m nó thấy tháºt ngá»™t ngạt. Mẹ bảo mưa phùn báo hiệu mùa xuân tá»›i. Ngà y trước nó đã háo hức bao nhiêu khi mùa xuân vá», tết đến...
Nó có thể thức trắng đêm để Ä‘un nồi bánh trưng má»™t trách nhiệm cao cả mà nó tá»± nháºn lấy hoặc thức đến 12 giỠđêm xem pháo hoa trong đêm 30, những Ä‘iá»u mà ngà y thưá»ng nó không thể là m nổi. Thế mà giỠđây nó thấy tháºt căng thẳng và mệt má»i.
Nó thấy tháºt xấu hổ khi được mẹ mua cho quần áo má»›i. Nó có xứng đáng? Há»c sinh trung bình ư? Cái tin cô giáo vừa thông báo đó như sét đánh bên tai. Nó không thể hiểu. Từ trước đến giá» nó luôn được há»c sinh khá...
Tiếng trêu đùa cá»§a tụi con trai là m nó thấy xấu hổ quá Ä‘i. Nó không thể nà o cất lên lá»i để chống chế. Nếu như bình thưá»ng, nó sẽ nói những câu đại loại là : “Kệ tao!†hoặc “Äừng lắm chuyệnâ€, nhưng hôm nay nó có thể vênh váo nói câu đó được nữa sao! Nó Ä‘i vá» nước mắt cứ già n dụa, có thể là vì hai lý do: Thứ nhất, nó sẽ phải ăn má»™t tráºn đòn trá»i giáng; Thứ 2, nó sẽ là m bố mẹ thất vá»ng.
Nhưng lạ thay, sau khi nó nghẹn ngà o nói ra cái tin ấy thì ba mẹ không những không mắng mà còn động viên, an á»§i nó! Và dù mẹ vẫn tá» ra vui vẻ để nó bá»›t căng thẳng nhưng nó thừa hiểu rằng mẹ Ä‘ang buồn. Thà rằng ba mẹ cứ cho nó má»™t tráºn còn hÆ¡n. Ba mẹ nói nhẹ nhà ng quá là m nó thấy có tá»™i. Nó lên phòng đóng chặt cá»a lại, nhìn mình trước gương và hứa vá»›i chÃnh bản thân rằng sẽ cố gắng hÆ¡n, nhất định thế! Nó đứng lặng.
Äoà ng... Äoà ng... Äoà ng...
Bá»—ng ngoà i cá»a tiếng mẹ gá»i to “Ly Æ¡i! dáºy Ä‘i con! bắn pháo hoa rồi kìa!â€.
Nó choà ng tỉnh và tát nhẹ và o má mình. May quá, chỉ là má»™t giấc mÆ¡. Nó đã ngá»§ quên trong giây phút chá» sang năm má»›i. Váºy là má»™t năm nữa trôi qua...
Nó giáºt mình nghÄ© lại giấc mÆ¡ vừa rồi. Hoá ra trong giây phút giao thừa, việc duy nhất và quan trá»ng nhất vá»›i nó vẫn là chuyện há»c. Nó sẽ phải cố gắng để không phải hối háºn như giấc mÆ¡ chá» giao thừa.
Phạm Thị Linh - (Lá»›p 8, Trưá»ng THCS Văn Phú – TP Yên Bái)