Chốn kỷ niệm

  • Cập nhật: Thứ hai, 21/5/2018 | 7:55:20 AM

YBĐT- "Cây đa Bảo đổ rồi mày ạ! Lốc to quá! Nhà cái Nga sập rồi, may không ai làm sao, giờ đang mất điện!". Đọc tin nhắn, tôi bất giác lạnh buốt sống lưng. Nhấc máy lên thông báo cho cô bạn thân, nghe nỗi ngùi ngùi lan qua 300 km, tan vào nhau, thảng thốt.


Nói đến cây đa Bảo, không ai trong dải đất Đông Hồ này không biết. Nghe người lớn nói ngay từ khi còn nhỏ họ đã thấy nó to như bây giờ rồi, bao năm nay vẫn thế, đường hoàng đứng cạnh sông, choãi những cánh tay về nhiều phía như muốn ôm trọn mảnh đất này vào lòng.

Khác với nhiều nơi, quê tôi, người ta không sợ mà quý.

Nhà bạn tôi, như bao nhà khác, ở dưới gốc đa. Trong vòng ôm bao la của những nhánh tay, bố mẹ bạn tôi cùng họ xuống sông múc sỏi, tạo bồn, trồng những viền cỏ và dựng lên những chiếc chòi lá cọ. Từ dưới tán lá cọ, chảy ra êm đềm vô tận những bài ca cách mạng, bản giao hưởng không lời, nhạc Trịnh mà mỗi lần đến chơi tôi thường nghe không chán.
 
Cũng từ dưới tán cọ ấy, những thứ được tạm gọi là đặc sản bày bán la liệt. Nào rượu táo mèo, rượu đinh lăng, rượu ngô, rượu rắn. Nào ngô tươi, ngô luộc, măng sặt, măng tre, táo, ổi, đu đủ và dưa chuột, trai, hến, trùng trục. Sở dĩ bán vậy mà không thành chợ bởi vì chủ yếu là bán cho khách qua đường, khách đi xe khách đỗ lại nghỉ ngơi, chứ mấy thứ ấy quê tôi nhà ai không có!

Dưới gốc đa ấy, tôi từng ngồi rất lâu, mân mê những viên sỏi nhỏ, lơ đãng nghe nhạc, nhìn những vân sỏi mà mơ mộng rằng, đó là những mê lộ dẫn vào xứ sở của nàng Alice bé bỏng. 

Cũng dưới gốc đa ấy, có một cái tay đa giống như cái võng đu là là mặt nước. Chỗ ấy là một cái bến nhỏ, nước nông. Ngồi trên cái nhánh xòa ấy, khỏa chân vào nước, nghe chim ríu ran trên đầu cũng là cái thú của mấy đứa tôi.

Tuổi thơ êm đềm trôi. Có bao nhiêu cuộc họp lớp đã diễn ra ngay dưới gốc đa này? Có bao đôi uyên ương đã kết thành phu phụ sau lời tỏ tình bằng một cái chạm tay đồng ý dưới vành lá cọ? Có bao nhiêu nhung nhớ, giận hờn rồi tha thứ từng diễn ra dưới gốc đa đó? Tôi không biết. Chỉ biết mỗi khi có dịp hội ngộ, câu mà người ta chắc chắn nói đến là: "Hẹn nhau ở gốc đa nhé!”.

Vậy nhưng...
 
Nghe rằng, lốc đến đột ngột như chớp giật, trước đó 15 phút trời vẫn không một gợn mây.

Nghe rằng, gió to lắm, giật phăng bao mái tôn, xé rách những cây bàng, quật nát bao tán xoài đang lúc lỉu để rồi sớm sau nhà nào nhà nấy lông lốc quả non khắp đất.

Nghe rằng, bạch đàn nhiều cây bị vặn ngang ngọn, cả đồi níu nhau rạp xuống sát đất, thậm chí còn bửa gốc, không chắc đã ngóc đầu lên mà sống được.

Nghe rằng cây đa Bảo đổ, không lấy đi sinh mạng của ai cả.

Và nghe rằng, thật may, vẫn còn một nhánh trụ được

Chiều. Xem ảnh. Rưng rưng.

Hà Ngọc

  •  
Các tin khác
Tác phẩm

Đến với Trường Sa và nhà giàn DK1, các đại biểu Hành trình Tuổi trẻ vì biển đảo quê hương năm 2019 đã tận mắt chứng kiến và ghi lại khoảnh khắc thú vị về thiên nhiên, con người ở nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc. Cùng ngắm 11 tầm hình đạt giải cuộc thi ảnh "Sức sống Trường Sa".

Nguyễn Thị Hà Lan chia sẻ kiến thức bài học cùng cô Hiệu trưởng.

“Mọt sách”, “cá tính” là những biệt danh mà cô Hiệu trưởng Bùi Thị Kim Thoa dành tất cả niềm tự hào và sự trìu mến để nói về Nguyễn Thị Hà Lan - cô học trò “cưng”, khi liên tiếp 2 năm liền, Hà Lan mang về cho Trường THCS thị trấn Yên Bình, huyện Yên Bình những giải thưởng cao trong kỳ thi học sinh giỏi các môn văn hóa cấp tỉnh.

"Tư tưởng này vô cùng quan trọng, bởi đâu đó không ít người nghĩ học để làm cán bộ rồi mới làm việc, mới làm người. Điều này trái với tư tưởng, đạo đức của Bác", Gióa sưu, tiến sĩ (GS.TS)Nguyễn Xuân Thắng, Giám đốc Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh nói.

Dự án “Robot hỗ trợ bón thức ăn cho bệnh nhân Parkinson sử dụng công nghệ xử lý ảnh” đạt giải Ba cuộc thi Khoa học kỹ thuật Quốc tế (Intel ISEF) năm 2019 tại Mỹ.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục