Chốn kỷ niệm

  • Cập nhật: Thứ hai, 21/5/2018 | 7:55:20 AM

YBĐT- "Cây đa Bảo đổ rồi mày ạ! Lốc to quá! Nhà cái Nga sập rồi, may không ai làm sao, giờ đang mất điện!". Đọc tin nhắn, tôi bất giác lạnh buốt sống lưng. Nhấc máy lên thông báo cho cô bạn thân, nghe nỗi ngùi ngùi lan qua 300 km, tan vào nhau, thảng thốt.


Nói đến cây đa Bảo, không ai trong dải đất Đông Hồ này không biết. Nghe người lớn nói ngay từ khi còn nhỏ họ đã thấy nó to như bây giờ rồi, bao năm nay vẫn thế, đường hoàng đứng cạnh sông, choãi những cánh tay về nhiều phía như muốn ôm trọn mảnh đất này vào lòng.

Khác với nhiều nơi, quê tôi, người ta không sợ mà quý.

Nhà bạn tôi, như bao nhà khác, ở dưới gốc đa. Trong vòng ôm bao la của những nhánh tay, bố mẹ bạn tôi cùng họ xuống sông múc sỏi, tạo bồn, trồng những viền cỏ và dựng lên những chiếc chòi lá cọ. Từ dưới tán lá cọ, chảy ra êm đềm vô tận những bài ca cách mạng, bản giao hưởng không lời, nhạc Trịnh mà mỗi lần đến chơi tôi thường nghe không chán.
 
Cũng từ dưới tán cọ ấy, những thứ được tạm gọi là đặc sản bày bán la liệt. Nào rượu táo mèo, rượu đinh lăng, rượu ngô, rượu rắn. Nào ngô tươi, ngô luộc, măng sặt, măng tre, táo, ổi, đu đủ và dưa chuột, trai, hến, trùng trục. Sở dĩ bán vậy mà không thành chợ bởi vì chủ yếu là bán cho khách qua đường, khách đi xe khách đỗ lại nghỉ ngơi, chứ mấy thứ ấy quê tôi nhà ai không có!

Dưới gốc đa ấy, tôi từng ngồi rất lâu, mân mê những viên sỏi nhỏ, lơ đãng nghe nhạc, nhìn những vân sỏi mà mơ mộng rằng, đó là những mê lộ dẫn vào xứ sở của nàng Alice bé bỏng. 

Cũng dưới gốc đa ấy, có một cái tay đa giống như cái võng đu là là mặt nước. Chỗ ấy là một cái bến nhỏ, nước nông. Ngồi trên cái nhánh xòa ấy, khỏa chân vào nước, nghe chim ríu ran trên đầu cũng là cái thú của mấy đứa tôi.

Tuổi thơ êm đềm trôi. Có bao nhiêu cuộc họp lớp đã diễn ra ngay dưới gốc đa này? Có bao đôi uyên ương đã kết thành phu phụ sau lời tỏ tình bằng một cái chạm tay đồng ý dưới vành lá cọ? Có bao nhiêu nhung nhớ, giận hờn rồi tha thứ từng diễn ra dưới gốc đa đó? Tôi không biết. Chỉ biết mỗi khi có dịp hội ngộ, câu mà người ta chắc chắn nói đến là: "Hẹn nhau ở gốc đa nhé!”.

Vậy nhưng...
 
Nghe rằng, lốc đến đột ngột như chớp giật, trước đó 15 phút trời vẫn không một gợn mây.

Nghe rằng, gió to lắm, giật phăng bao mái tôn, xé rách những cây bàng, quật nát bao tán xoài đang lúc lỉu để rồi sớm sau nhà nào nhà nấy lông lốc quả non khắp đất.

Nghe rằng, bạch đàn nhiều cây bị vặn ngang ngọn, cả đồi níu nhau rạp xuống sát đất, thậm chí còn bửa gốc, không chắc đã ngóc đầu lên mà sống được.

Nghe rằng cây đa Bảo đổ, không lấy đi sinh mạng của ai cả.

Và nghe rằng, thật may, vẫn còn một nhánh trụ được

Chiều. Xem ảnh. Rưng rưng.

Hà Ngọc

  •  
Các tin khác
Không vì tiền mà bất chấp mọi thứ.

Cư dân mạng đang nóng với câu nói "Nnhiều tiền để làm gì, để bây giờ ngồi đây", còn người trẻ, quan điểm về kiếm tiền của mỗi người thế nào?

Nguyễn Thị Hà Giang (thứ 2, từ phải sang) tại ĐH Hội Sinh viên Việt Nam lần thứ X.

"Sao Tháng Giêng” 2018 Nguyễn Thùy Linh, Phó Chủ tịch Hội Sinh viên Trường Đại học (ĐH) Ngoại ngữ và Nguyễn Thị Hà Giang, Phó Chủ tịch Hội sinh viên Trường ĐH Kinh tế, Đại học Quốc gia Hà Nội (ĐHQGHN) đều cho rằng hoạt động Hội trong thời kỳ công nghệ lên ngôi cần nhiều sáng tạo để thu hút sinh viên.

Lâm Hoài được Chủ tịch Tập đoàn Egroup, Tổng Giám đốc Công ty cổ phần Anh ngữ Apax Nguyễn Ngọc Thủy đồng ý đầu tư 3 tỷ đồng cho thương hiệu Pema.

Quốc gia khởi nghiệp, nhà nhà, người người khởi nghiệp và thanh niên phải là lực lượng đi đầu, nhóm lên ngọn lửa khát vọng cho chính mình. Quan điểm về khởi nghiệp rất rộng, không nhất thiết phải bắt đầu bằng những việc làm lớn lao mà nhiều khi chỉ từ những ý tưởng mới, tạo ra giá trị cho xã hội.

Mùa xuân. Ảnh MQ

Bốn mùa của đất trời, mỗi mùa đều mang một nét đẹp riêng. Mùa xuân của tôi như một thiếu nữ mới lớn dịu dàng, e ấp, lặng lẽ nhưng lại khiến bao trái tim phải rung động một cách kỳ lạ. 

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục