Tuổi 17 trong tôi

  • Cập nhật: Thứ ba, 14/8/2018 | 9:08:59 AM

17 tuổi, "nhất quỷ, nhì ma”. 17 tuổi, chúng tôi cùng nhau trèo tường, chui rào. Chúng tôi núp dưới những lùm cây trốn giám thị ký túc xá, cùng nắm tay nhau chạy khắp sân trường.

17 tuổi, chiều nào chúng tôi cũng đi chơi bóng rổ dù rằng lúc đó toàn "tám” đủ chuyện, tiếng nói cười hồn nhiên cả một khoảng sân.
 
17 tuổi, chúng tôi cùng hâm mộ thần tượng Hàn Quốc cuồng nhiệt đến mức tiết kiệm cả tháng cố mua được chiếc áo yêu thích để "diễu hành” khắp khối, cho chúng bạn lác mắt hay ôm mộng học tiếng Hàn để một lần du lịch "xứ sở kim chi”.
 
 17 tuổi, những buổi tối rét căm căm cùng đi ăn khoai nướng, ốc xào, ngô nướng rồi sợ tăng cân, lấy bánh ga-tô trét lên mặt nhau, tóc nhau và gội đầu bằng nước lạnh đến đóng băng.
 
17 tuổi, những ngày hè, chúng tôi cùng đạp xe đi dưới những con đường rợp bóng phượng vĩ, bằng lăng nghe tiếng ve râm ran để thấy lòng thổn thức. Những năm tháng sống đúng nghĩa là tuổi học trò "nhất quỷ, nhì ma” với những trò nghịch ngợm, quậy phá tăng dần theo cấp số nhân và giới hạn chắc chắn là dương vô cùng.

17 tuổi, chớp mắt là 18

17 tuổi, chớp mắt mà 18 đã chẳng còn là những đứa trẻ non nớt ngày nào mà là người công dân có trách nhiệm với bản thân, với gia đình. Lúc ấy, đôi chân sẽ phải tự vững bước trên con đường mình đã chọn, phải tự vỗ cánh và đón đầu ngọn gió để bay cao, bay xa và bay mãi, bay đến những miền đất hứa để làm đẹp cho đời. 18 tuổi, thực sự lớn, phải sống cuộc đời rộng mở, phơi phới và sống sao để không nuối tiếc tuổi trẻ.
 
Nhưng nếu tuổi 17 không sống nghịch ngợm một chút, không sống vô tư một chút, không có niềm nuối tiếc nào thì không phải là tuổi 17, không là trải nghiệm thì ắt không thể trọn hai chữ "thanh xuân”.

Phạm Thu Phương (Lớp 11 Văn, trường THPT Chuyên Nguyễn Tất Thành)

  •  
Các tin khác
Thành viên CLB Kèn lá biểu diễn thổi kèn lá cho khách du lịch.

Trước sự giao thoa văn hóa, nhiều bản sắc văn hóa dân tộc của người Mông đang dần mai một. Và kèn lá - loại nhạc cụ quen thuộc, có thể "hái" ở bất cứ đâu cũng không ngoại lệ.

Với quyết tâm làm được điều gì đó cho người khuyết tật, 2 cậu học trò đã bắt tay vào việc sáng chế chiếc tay robot.

Nhằm khắc phục một phần khó khăn cho người khuyết tật cánh tay trong hòa nhập cuộc sống và tiếp cận các dịch vụ xã hội, giảm thiểu dần những rào cản hòa nhập xã hội đối với người khuyết tật, hai nam sinh lớp 12 Trường THPT Kỳ Anh (Hà Tĩnh) đã chế tạo thành công cánh tay robot. Sản phẩm này vừa đạt giải Ba cuộc thi sáng tạo khoa học kỹ thuật cấp quốc gia.

Một ngày dẹp lại nỗi lo toan vốn không bao giờ hết, mỉm cười trên những nỗi buồn vốn không bao giờ thôi tồn tại. Một ngày để nạp thêm năng lượng về tình yêu cuộc sống này để đừng bao giờ hết hy vọng, đừng bao giờ chán nản.


Hội Đền Phúc Hòa, xã Hán Đà (Yên Bình)  Ảnh MQ

Và mai, những đứa con quê tôi, sau những ngày nấn ná hội làng sẽ lên xe tỏa về các ngả. 

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục